Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

mồ côi

Mồ côi
Kính dâng:Hương hồn mẹ ngày tuần đầu 15/6 Tân Mão
Xe mây rước mẹ về trời
Bỏ con côi cút giữa nơi cõi buồn
Thương đau,dòng lệ cứ tuôn
Chảy qua gò má,chẳng buồn lau khô
Mẹ đi về chốn hư vô
Trần gian gửi một nấm mồ cỏ lên
Mẹ đi về chốn linh thiêng
Liệu còn trăn trở buồn phiền,đắng cay
Mẹ về trong giấc ngủ say
Trăn năm trải kiếp nạn này nữa thôi
Cõi người,nước mắt chảy xuôi
Thương con,bóng mẹ ba đời chở che
Chắt ngoan đòi đón cụ về
Cả nhà im lặng...sầu thê thảm sầu
Niết bàn,tiên cảnh ở đâu!
Ngước lên: thăm thẳm trên đầu mây trôi
 
Sông kia:khúc lở,khúc bồi
Mà con đau,phải mồ côi đến già
                             Hồ Lã

đi tìm đồng đôi


Đi tìm đồng đội

Tặng anh : Lê Văn Cam
Người có 22000 thông tin  về liệt sĩ

Quê nhà tắt lửa chiến tranh
Ba hai năm trước đã thành ngày xưa
Bãi bom , xanh lại vườn dừa
Mà bao dòng lệ chưa khô đến giờ
Có người cơm áo chưa thừa
Đang tìm đồng đội, ngày xưa không về
Máu loang nhuộm đỏ câu thề
Đánh tan giặc Mỹ , trở về mấy ai !
Mười hai năm bấy dặm dài
Tìm mồ liệt sĩ giúp hai vạn nhà
Sáu mươi chín tuổi thân già
“Thổi tù và tổng “ cơm nhà vợ nuôi
Đã mang nghĩa cả giúp đời
Nỗi niềm riêng những khóc , cười ai hay ?
    27/ 7 / 2007
    Hồ Lã

nắng qua nửa chiều


Nắng qua nửa chiều

Biển đời ôi ! biển bao la
Lênh đênh trong đấy, tôi là khách thôi
Bao năm trọ giữa cõi người
Héo hon thì lắm, xanh tươi chẳng nhiều
Nhờ con tim nhỏ biết yêu
Nên bao sầu muộn cũng dìu dịu tan
Bình tâm dốc ngược thời gian
Nhật trình ba vạn sáu ngàn còn bao
Phong trần đã rõ ra sao
Cao sang hương vị thế nào chửa hay
Bạc tiền chẳng nổi nghiêng tay
Yêu thương thì cứ mỗi ngày rộng ra
Ngẩn ngơ nhớ một thời xa
Giật mình, thấy bóng nắng qua nửa chiều
Nửa chiều nắng có bao nhiêu?
Để hong khô được cái điều tôi mơ

Hồ Lã

mai một hồn quê


   Mai một hồn quê


         Cảnh  quê phố mọc chen làng
             nhà tre, mái rạ cũ càng còn đâu
           ruộng đồng cày máy thay trâu
                   chẳng còn con sáo đậu đầu cành tre
bặt đi tiếng quốc gọi hè
                   ve sôi vườn cũ, nắng hoe hoe vàng

                  Mỗi khi chiều xuống muộn màng
                           ông già, bà lão ngắm làng… lặng thinh
     còn cây đa, một mái đình
                            gồng mình gắng giữ mảnh linh hồn làng

                                                    Hồ Lã

                           
                            

muộn màng


Muộn màng

Chưa đi được mấy chặng đàng
Giật mình chợt thấy trời loang bóng chiều
Âm thầm theo một nẻo yêu
Bao gian nan cũng bấy nhiêu vội vàng
Chẳng vào lối tắt, đường ngang
Nay bâng khuâng trước muộn màng vậy thôi

                Hồ Lã

lục bát hai câu


Lục bát hai câu

Người ơi để ý mà trông
Đứng lên chả mấy người không cúi đầu
*****
Bay cao tới đẩu đầu đâu
Nếu là chim quạ thì đầu vẫn đen
*****
“Trong đầm gì đẹp bầng sen”
Ăn nhờ, ở đậu bùn đen tanh ngòm
** ***
Đời khinh khi: mẻ chua lòm
Hóa thân từ hạt cơm thơm trắng ngần

                                Hồ Lã