Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

nắng qua nửa chiều


Nắng qua nửa chiều

Biển đời ôi ! biển bao la
Lênh đênh trong đấy, tôi là khách thôi
Bao năm trọ giữa cõi người
Héo hon thì lắm, xanh tươi chẳng nhiều
Nhờ con tim nhỏ biết yêu
Nên bao sầu muộn cũng dìu dịu tan
Bình tâm dốc ngược thời gian
Nhật trình ba vạn sáu ngàn còn bao
Phong trần đã rõ ra sao
Cao sang hương vị thế nào chửa hay
Bạc tiền chẳng nổi nghiêng tay
Yêu thương thì cứ mỗi ngày rộng ra
Ngẩn ngơ nhớ một thời xa
Giật mình, thấy bóng nắng qua nửa chiều
Nửa chiều nắng có bao nhiêu?
Để hong khô được cái điều tôi mơ

Hồ Lã

1 nhận xét: